Sinh ra không được lành lặn như những đứa trẻ bình thường khác, cuộc sống của Thuỳ Dương, 7 tháng tuổi gắn chặt với bệnh viện.
Nước mắt lưng tròng, chị Lê Thị Diệu (SN 2000, trú tại Yên Bình, Lào Cai, mẹ bé Thùy Dương) nghẹn ngào: “Con bé đang đau lắm, mà em không biết làm thế nào. Thà rằng mọi đau đớn cứ đổ lên người em, chứ nhìn con thế này, em không chịu đựng nổi”.
Đưa tay dụi mắt, chị Diệu vừa khóc vừa kể, khi bé Thùy Dương chào đời, chị rụng rời chân tay vì thấy phần đỉnh đầu của con không có da, không có tóc, chỉ là một núm thịt đỏ hỏn bằng nắm tay, phập phồng theo từng nhịp thở…
“Lần đầu tiên nhìn thấy con bé, em không còn hồn vía gì cả. Bác sĩ cho biết con em bị khuyết hộp sọ phần đỉnh đầu, nên hoại tử da đầu, kèm theo rò dịch não tủy, thoát vị não và màng não... Sao ông trời nỡ hành hạ con bé chứ?”, không kìm được đau đớn, người mẹ tội nghiệp lại oà khóc nức nở.
Mang bệnh tật quái ác nên ngay từ khi ra đời, cuộc sống của bé Thùy Dương gắn liền với bệnh viện. Đôi vợ chồng thuần nông ở vùng núi Lào Cai phải gác lại việc đồng áng, gửi 2 con lớn cho người thân chăm sóc, ôm đứa con nhỏ đi khắp các bệnh viện.
Lần này, vợ chồng chị Diệu tiếp tục vay mượn khắp mọi nơi, đưa con xuống Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức với hy vọng giành lại sự sống cho đứa con bất hạnh.